Truyện sex hay Sống với chồng mà suốt ngày bị nghi ngờ mình có bồ, rồi chửi bới. Anh ta đối xử với người ngoài khéo léo bao nhiêu, về nhà với vợ lại cục cằn thô lỗ bấy nhiêu.
Tôi lấy chồng 4 năm, có một con gái gần 3 tuổi. Cuộc sống gia đình sau ngày cưới đã nặng nề. Bố chồng mất đã lâu, tôi sống cùng mẹ chồng và gia đình chị gái chồng trong một căn hộ tập thể gần 50 mét vuông. Mẹ chồng tính đồng bóng, bà chỉ thích ăn mặc đẹp, son phấn và đi chơi chứ không thích chăm cháu.
Mỗi khi có chuyện gì xảy ra, bà mắng té tát vào mặt tôi. Lúc nào cũng là tôi sai, tôi không tốt. Ngay cả khi có mẹ đẻ tôi ở đó, bà cũng chửi tôi ngu, vô giáo dục, trong khi tôi chưa bao giờ cãi bà lấy một câu. Mẹ tôi vì thương con nên bảo cố nhịn cho nhà cửa yên ấm, bà cũng không chửi được mãi, với lại tính bà đồng bóng, nói xong lại quên ngay.
Nếu chỉ vì mẹ chồng tính đồng bóng tôi đã không phải suy nghĩ nhiều, đằng này được cả chị chồng và chồng tính cũng rất giống mẹ. Chị chồng nếu quý ai thì nói tốt về họ, còn lúc nào ghét thì nói họ chẳng ra gì. Cũng là chị ấy, ngày tôi sắp cưới nói với tôi là nên suy nghĩ lại, vì chồng tôi rất lười và quen thói ỷ lại vào người khác, lại rất nghe lời mẹ, còn mẹ lại là một người đồng bóng, sáng nắng chiều mưa nên rất khó chiều, sống với 2 người ấy tôi sẽ khổ. Chị còn nói em chị phúc 3 đời mới lấy được tôi. Đến khi lấy về chị lại nói xấu tôi khắp nơi, nói em chị không yêu tôi mà chỉ vì bị mẹ ép lấy.
Khi tôi sinh con, gia đình chị gái chồng mua được nhà ở riêng, tưởng rằng không phải sống chung nữa cuộc sống sẽ bớt căng thẳng. Không như tôi nghĩ, mẹ chồng vẫn chửi bới suốt ngày, chồng hùa theo mẹ nói tôi. Đã thế, chồng tôi còn là một người ghen tuông vô cớ, tôi đi làm, chồng luôn nghi ngờ, nghĩ rằng tôi có bồ ở công ty, chồng bảo đọc trên mạng thấy nhiều trường hợp đồng nghiệp cặp bồ với nhau nên nghĩ tôi cũng thế. Nhiều lần anh tra hỏi về quá khứ, nào là ngày xưa yêu những ai, quan hệ với ai chưa, anh còn nói gái tỉnh lẻ như tôi lên thành phố học hay làm gái để kiếm tiền?Truyện loạn luân
Mỗi lần anh ta chửi, lại dùng những từ ngữ không thể nghe được giống hệt như mẹ anh. Nếu như anh ta bắt gặp tôi, dù chỉ một lần ngồi nói chuyện với đàn ông thôi, anh ta chửi bới tôi còn có thể chấp nhận, đằng này, tôi biết chồng ghen nên rất tránh nói chuyện với đàn ông, vậy mà anh ta chửi tôi như vậy.
Có lần không thể chịu được nữa, tôi nói: Tôi không giống người nhà anh (Mẹ anh ta cũng cặp với một người đàn ông có gia đình, thường xuyên xin tiền ông ta. Nhà tôi đang ở cũng là ông ta mua cho bà, hàng tháng ông ta cho tiền bà tiêu, rồi cho bà cả tiền mở nhà hàng. Còn chị gái anh ta có bồ, bị chồng phát hiện nên đang làm thủ tục ly hôn). Vậy là anh ta đánh tôi. Bây giờ cứ cãi nhau là anh ta lao vào đánh, điên cuồng như một người bệnh hoạn vậy.
Mẹ anh mở nhà hàng muốn tôi ra giúp, tôi vẫn giúp ngoài thời gian đi làm. Anh ta nói với mẹ là tôi chỉ muốn đi ra ngoài chơi chứ không thích làm việc cho gia đình. Lúc nào anh ta cũng nghĩ tôi đi chơi, đi làm gái. Trước đây anh ta từng bị bệnh và phải điều trị uống kháng sinh hơn một năm. Lần đi khám lại gần đây, bác sĩ nói anh bị ảnh hưởng về thần kinh.
Tôi mệt mỏi quá, sống với chồng mà suốt ngày bị chồng nghi ngờ là mình có bồ, rồi chửi bới. Anh ta đối xử với người ngoài khéo léo bao nhiêu về nhà với vợ lại cục cằn thô lỗ bấy nhiêu. Trước khi cưới, tôi cũng là một cô gái xinh xắn, bao nhiêu người theo đuổi, vậy mà chỉ sau 4 năm sống với anh ta tôi sút mất 10 kg, lúc nào cũng hốc hác. Phim sex mobile Giờ tôi cũng không biết phải làm thế nào để chồng không nghi ngờ tôi như vậy nữa.
Thứ Bảy, 26 tháng 10, 2013
Thứ Tư, 16 tháng 10, 2013
Trả giá vì sống trên đất bố mẹ vợ cho
Truyện hiếp dâm
Tôi là con rể mà con rể cũng là con người, vậy mà cảm giác gia đình vợ không nghĩ như vậy. Gia đình vợ sống áp đặt gia trưởng, mỗi khi gặp mẹ vợ là tôi bị khủng bố tinh thần.
Tôi cưới vợ cách đây 22 năm. Cưới xong, vợ chồng ở nhà tập thể do cơ quan tôi hóa giá, cũng làm thủ tục xin đất nhà nước cấp năm 1991 vì tôi làm việc trong biên chế nhà nước. Bố vợ ngăn tôi không cho xin đất vì lý do mất 500 nghìn đồng tiền thủ tục hành chính, ông cho một mảnh đất nhỏ xéo, chia từ mảnh đất ông đang ở của nhà nước cấp cho.
Lúc ấy vợ tôi chưa có công việc, nợ chồng chất, định mở tạp hóa bán hàng cho vợ có việc nên vợ chồng thống nhất bán mảnh đất nhà tập thể, cộng với số tiền tích lũy trước hôn nhân để xây nhà trên mảnh đất bố vợ vừa cho, vì mảnh này ở mặt đường lớn, thuận tiện cho việc buôn bán.
Nhiều người thấy thế bảo tôi dại, như thế cũng mang tiếng ở rể, không thì cũng là ở nhờ trên đất của bố mẹ vợ. Lúc đó đất cho cũng chẳng nhiều người ham vì giá quá bèo, tôi cứ nghĩ đơn giản ở đâu tiện thì sống, quan trọng gì ở rể hay không.
Nhưng bây giờ, sống trên mảnh đất của bố mẹ vợ cho tôi mới thấy vô cùng phức tạp, tủi nhục và đau đớn. Mặc dù để dựng được căn nhà trên mảnh đất đó, tôi đã phải bán mảnh đất và nhà tập thể, lấy tiền tích lũy trước hôn nhân, vậy mà hình như bố mẹ vợ quên mất điều này.
Thi thoảng có chuyện gì tôi là người hứng chịu sự chì chiết, khinh bỉ từ mẹ vợ và những lời bàn tán xì xào từ anh em nhà vợ, vì đây là mảnh đất bố mẹ cô ấy cho. Bố mẹ vợ đi đâu cũng kể cho con rể đất, tôi ốm đau nghỉ việc vào miền Nam sống, bà vào nguyền rủa tôi. Phim sex mobile
Sau gần 4 năm tôi ở miền Nam về, thấy ông bà chuyển đến nhà tôi ở mà không nói một lời. Tôi về mẹ vợ đuổi ra khỏi nhà, nhà ông bà con trai ông bà ở. Mỗi khi có ai đến chơi, bố mẹ vợ lại kể việc cho chúng tôi đất để xây nhà.
Nghe thế người ta lại trầm trồ, ông bà thương con gái quá, chia cả đất cát cho dựng nhà cửa thì còn gì bằng. Rồi họ nhắc nhở tôi, con rể phải sống sao cho phải với bố mẹ vợ. Không chỉ có vậy, nhà tôi xây lên mang tiếng là hai nhà tách biệt nhưng vẫn trên mảnh đất ấy, chỉ vài ba bước chân là đến nơi, vì thế mặc dù không ở rể nhưng tôi cũng gần như thế, nhà có việc gì tôi phải lăn vào làm.
Vợ chồng động to tiếng một tí đã đến tai ông bà ngoại, họ lại kéo nhau xuống “chấn chỉnh” tôi phải sống như thế này thế kia. Trong khi đâu phải cái gì tôi cũng sai, có khi họ sai nhưng cũng cho là đúng, tốt hết.
Tôi là con rể mà con rể cũng là con người, vậy mà tôi có cảm giác gia đình vợ không nghĩ như vậy. Họ chẳng biết thế nào là đúng, là công bằng, họ bất chấp tất cả, chỉ nghỉ đến cái tôi của họ. Gia đình vợ sống áp đặt gia trưởng phong kiến, mỗi khi gặp mẹ vợ là tôi bị khủng bố tinh thần, mà tôi có làm gì đâu, đụng chuyện gì trong gia đình là bà chửi bới, đập phá và nguyền rủa mọi người.Truyện người lớn
Tôi cứ nghĩ gia đình mình ăn riêng, ở riêng còn phức tạp như thế, huống hồ là ở rể, ra vào chạm mặt không biết phức tạp đến mức nào. Đàn ông tốt nhất nên tự chủ về mọi thứ, chứ phải nhờ nhà vợ thế nào cũng bị coi thường. Với tôi bây giờ, sai lầm lớn nhất là xây nhà trên đất của bố mẹ vợ cho. Giờ đây, tôi đã phải trả giá cho sự nông nổi của mình.
Tôi cảm thấy rất buồn và chán nản, bỏ thì tiếc mà ở không ở nổi, gặp mặt bà ngoại là bị chì chiết, khinh dễ đủ điều. Tôi viết lên đây nhằm cảnh báo những ai sắp có hoàn cảnh tương tự nên suy xét cho kỹ, kẻo rồi một đời ân hận như tôi. Tiền của mình chắt chiu nhưng chẳng có quyền được sở hữu. Xin được chia sẻ với các bạn.
Tôi là con rể mà con rể cũng là con người, vậy mà cảm giác gia đình vợ không nghĩ như vậy. Gia đình vợ sống áp đặt gia trưởng, mỗi khi gặp mẹ vợ là tôi bị khủng bố tinh thần.
Tôi cưới vợ cách đây 22 năm. Cưới xong, vợ chồng ở nhà tập thể do cơ quan tôi hóa giá, cũng làm thủ tục xin đất nhà nước cấp năm 1991 vì tôi làm việc trong biên chế nhà nước. Bố vợ ngăn tôi không cho xin đất vì lý do mất 500 nghìn đồng tiền thủ tục hành chính, ông cho một mảnh đất nhỏ xéo, chia từ mảnh đất ông đang ở của nhà nước cấp cho.
Lúc ấy vợ tôi chưa có công việc, nợ chồng chất, định mở tạp hóa bán hàng cho vợ có việc nên vợ chồng thống nhất bán mảnh đất nhà tập thể, cộng với số tiền tích lũy trước hôn nhân để xây nhà trên mảnh đất bố vợ vừa cho, vì mảnh này ở mặt đường lớn, thuận tiện cho việc buôn bán.
Nhiều người thấy thế bảo tôi dại, như thế cũng mang tiếng ở rể, không thì cũng là ở nhờ trên đất của bố mẹ vợ. Lúc đó đất cho cũng chẳng nhiều người ham vì giá quá bèo, tôi cứ nghĩ đơn giản ở đâu tiện thì sống, quan trọng gì ở rể hay không.
Nhưng bây giờ, sống trên mảnh đất của bố mẹ vợ cho tôi mới thấy vô cùng phức tạp, tủi nhục và đau đớn. Mặc dù để dựng được căn nhà trên mảnh đất đó, tôi đã phải bán mảnh đất và nhà tập thể, lấy tiền tích lũy trước hôn nhân, vậy mà hình như bố mẹ vợ quên mất điều này.
Thi thoảng có chuyện gì tôi là người hứng chịu sự chì chiết, khinh bỉ từ mẹ vợ và những lời bàn tán xì xào từ anh em nhà vợ, vì đây là mảnh đất bố mẹ cô ấy cho. Bố mẹ vợ đi đâu cũng kể cho con rể đất, tôi ốm đau nghỉ việc vào miền Nam sống, bà vào nguyền rủa tôi. Phim sex mobile
Sau gần 4 năm tôi ở miền Nam về, thấy ông bà chuyển đến nhà tôi ở mà không nói một lời. Tôi về mẹ vợ đuổi ra khỏi nhà, nhà ông bà con trai ông bà ở. Mỗi khi có ai đến chơi, bố mẹ vợ lại kể việc cho chúng tôi đất để xây nhà.
Nghe thế người ta lại trầm trồ, ông bà thương con gái quá, chia cả đất cát cho dựng nhà cửa thì còn gì bằng. Rồi họ nhắc nhở tôi, con rể phải sống sao cho phải với bố mẹ vợ. Không chỉ có vậy, nhà tôi xây lên mang tiếng là hai nhà tách biệt nhưng vẫn trên mảnh đất ấy, chỉ vài ba bước chân là đến nơi, vì thế mặc dù không ở rể nhưng tôi cũng gần như thế, nhà có việc gì tôi phải lăn vào làm.
Vợ chồng động to tiếng một tí đã đến tai ông bà ngoại, họ lại kéo nhau xuống “chấn chỉnh” tôi phải sống như thế này thế kia. Trong khi đâu phải cái gì tôi cũng sai, có khi họ sai nhưng cũng cho là đúng, tốt hết.
Tôi là con rể mà con rể cũng là con người, vậy mà tôi có cảm giác gia đình vợ không nghĩ như vậy. Họ chẳng biết thế nào là đúng, là công bằng, họ bất chấp tất cả, chỉ nghỉ đến cái tôi của họ. Gia đình vợ sống áp đặt gia trưởng phong kiến, mỗi khi gặp mẹ vợ là tôi bị khủng bố tinh thần, mà tôi có làm gì đâu, đụng chuyện gì trong gia đình là bà chửi bới, đập phá và nguyền rủa mọi người.Truyện người lớn
Tôi cứ nghĩ gia đình mình ăn riêng, ở riêng còn phức tạp như thế, huống hồ là ở rể, ra vào chạm mặt không biết phức tạp đến mức nào. Đàn ông tốt nhất nên tự chủ về mọi thứ, chứ phải nhờ nhà vợ thế nào cũng bị coi thường. Với tôi bây giờ, sai lầm lớn nhất là xây nhà trên đất của bố mẹ vợ cho. Giờ đây, tôi đã phải trả giá cho sự nông nổi của mình.
Tôi cảm thấy rất buồn và chán nản, bỏ thì tiếc mà ở không ở nổi, gặp mặt bà ngoại là bị chì chiết, khinh dễ đủ điều. Tôi viết lên đây nhằm cảnh báo những ai sắp có hoàn cảnh tương tự nên suy xét cho kỹ, kẻo rồi một đời ân hận như tôi. Tiền của mình chắt chiu nhưng chẳng có quyền được sở hữu. Xin được chia sẻ với các bạn.
Thứ Ba, 1 tháng 10, 2013
Tài sản lớn nhất
Truyện sex hay
Chị về với anh từ khi nơi đây còn hoang vắng, nhà này cách nhà kia một cái rẫy mênh mông.
Mỗi đứa con sau khi cưới đều được cha mẹ xắn rẫy cho một miếng đất đủ dựng căn nhà và mảnh vườn trồng rau. Nhà có bảy anh chị em, lớn lên lấy vợ lấy chồng ở cạnh nhau trở thành hàng xóm thân thiết. Những đứa cháu chạy băng qua vườn đùa chơi cùng nhau, đến bữa gọi con về ăn cơm thì câu trả lời thường là “con ăn ở nhà bác Hai rồi” hoặc “tụi con ăn ở nhà dì Tư rồi”.
Đó là khoảng thời gian chị hạnh phúc nhất, 17 năm, từ khi chị còn là cô gái ngại ngùng về làm dâu. Hồi đó, anh vẫn làm rẫy cùng cha mẹ, đến mùa được chia phần nông sản, chị nuôi heo gà và trồng rau. Ngày ngày ra chợ bán rau và trứng, dần dần chị mua bán thêm những mặt hàng khác, đến khi sinh đứa con thứ hai thì căn nhà của chị trở thành một cửa hàng bách hóa của thôn.
Dân cư dần đông đúc, người làm ăn kéo về nhiều hơn, hàng quán xuất hiện nhiều hơn, trạm xá và trường học mọc lên… Những con đường đất do người dân đi hoài mà thành giờ được nới rộng. Khi ủy ban huyện kêu gọi người dân hiến đất để làm đường liên thôn thì không khí náo nhiệt hẳn, bởi những nhà trong xóm có đường liên thôn ngang qua trở thành nhà mặt tiền.
Cửa hàng bách hóa của chị cũng phình rộng ra, vườn rau được dẹp đi để làm kho chứa nông sản thu mua theo mùa. Đứa con đầu lòng đã ra phố ở trọ học cấp III vì trường huyện mới chỉ có đến cấp II. Tiếp theo, đứa thứ hai cũng đi. Anh chị vui vẻ tính toán khi bé Út lên cấp III sẽ bán nhà và đất nơi này, cộng thêm tiền dành dụm bấy lâu sẽ đủ mua một căn nhà ngon lành ngoài phố, con cái tha hồ học hành… Rồi thì ông bà cô chú ra phố để mua bán hay khám bệnh sẽ ghé nhà mình ăn ở, nghỉ ngơi thoải mái chứ không còn phải lỉnh kỉnh ngồi chờ ở bến xe đầy bụi bặm nữa.Tải phim sex
Giấc mơ đẹp cho tuổi về hưu bị cắt ngang bởi cái chết đột ngột của anh. Công việc buôn bán vẫn rất chạy nhưng chị không ham nữa. Chị muốn sống gần các con hơn vì biết đâu... lỡ chị không còn cơ hội tự tay chăm sóc con mình. Chị quyết định bán nhà chuyển ra phố để mẹ con được gần nhau ngay lập tức.
Nhiều người muốn mua nhà của chị vì nằm ở mặt tiền thuận lợi, lại đang là địa chỉ làm ăn ngon lành. Người sau trả giá cao hơn người trước, người đến sau nữa lại trả cao hơn nữa…
Cuộc họp gia đình được bày ra. Chị mới 40 tuổi, nhan sắc còn mặn mà, mai đây chị đi bước nữa thì tài sản to lớn đó sẽ ra sao? Cái tài sản bắt đầu từ mảnh đất rẫy xắn ra, ừ thì nhà xây trên mảnh đất là có công sức của chị nên chị có quyền, nhưng mảnh đất là của nhà nội. Chị đi ra phố hay đi lấy chồng thì phải trả lại mảnh đất này.
Chẳng ai đi mua căn nhà mà mảnh đất nó xây trên đó thuộc về người khác. Và, ai cũng hiểu lý do chính của chuyện trái khoáy đó là gì. Một khi lòng tham chà đạp lên tình nghĩa, dày xéo lên đạo lý…
Chị nhìn lại đời mình, suốt 17 năm làm lụng, giờ chồng chết, tài sản có nguy cơ bị mất trắng bởi chính cha mẹ anh chị em chồng, những người mà bấy lâu chị gắn bó như ruột thịt.
Làm sao đây? Uất ức, tức giận… đau khổ, chán chường… Làm sao đây? Càng nghĩ chị càng thấy bế tắc và phát sinh những ý nghĩ trả đũa trong tâm trí, kể cả ý nghĩ tối tăm kinh khủng là đâm đầu xuống giếng cho nhà chồng mang tiếng suốt đời. Gái gọi hà nội
Cuối tuần, hai đứa con từ phố về, khoe với mẹ phiếu liên lạc được xếp loại giỏi của tháng. Nhìn tờ phiếu ghi những điểm tám chín mười bằng mực đỏ tươi và miệng cười tươi đợi được khen của các con, chị òa khóc.
Bé Út thì thào kể cho hai anh nghe ở nhà đã xảy ra chuyện gì. Thằng Hai ưỡn ngực: “Má đừng có lo, mai mốt con đi làm có tiền mua nhà thật đẹp ở phố cho má ở”. Thằng Ba cũng ưỡn ngực: “Nhà có vườn hoa cho má ngắm, có người giúp việc, má không phải làm gì hết”. Bé Út góp phần: “Còn con nhổ tóc sâu cho má”. Chị vừa khóc vừa cười ôm các con vào lòng.
Tôi gặp chị trong một lần đi mua hàng. Tình cờ biết chuyện của chị, tôi tò mò hỏi giờ sự việc ra sao? Chị cười: “Người lớn gây gổ ảnh hưởng tới mấy đứa con nít rồi lỡ tụi nó chán nản, học hành sa sút đâm ra chơi bời thì càng tệ hơn. Thôi thì mình cứ nín nhịn, cố gắng làm lụng thêm vài năm, để dành chút ít làm vốn, cũng là đợi bé Út học xong cấp II rồi sẽ đi. Nhà nội sau này có nghĩ lại thì nghĩ, không thì thôi, cũng kệ. Có ba đứa con biết yêu thương và học hành giỏi giang là tài sản lớn nhất đời tôi rồi”.
Chị về với anh từ khi nơi đây còn hoang vắng, nhà này cách nhà kia một cái rẫy mênh mông.
Mỗi đứa con sau khi cưới đều được cha mẹ xắn rẫy cho một miếng đất đủ dựng căn nhà và mảnh vườn trồng rau. Nhà có bảy anh chị em, lớn lên lấy vợ lấy chồng ở cạnh nhau trở thành hàng xóm thân thiết. Những đứa cháu chạy băng qua vườn đùa chơi cùng nhau, đến bữa gọi con về ăn cơm thì câu trả lời thường là “con ăn ở nhà bác Hai rồi” hoặc “tụi con ăn ở nhà dì Tư rồi”.
Đó là khoảng thời gian chị hạnh phúc nhất, 17 năm, từ khi chị còn là cô gái ngại ngùng về làm dâu. Hồi đó, anh vẫn làm rẫy cùng cha mẹ, đến mùa được chia phần nông sản, chị nuôi heo gà và trồng rau. Ngày ngày ra chợ bán rau và trứng, dần dần chị mua bán thêm những mặt hàng khác, đến khi sinh đứa con thứ hai thì căn nhà của chị trở thành một cửa hàng bách hóa của thôn.
Dân cư dần đông đúc, người làm ăn kéo về nhiều hơn, hàng quán xuất hiện nhiều hơn, trạm xá và trường học mọc lên… Những con đường đất do người dân đi hoài mà thành giờ được nới rộng. Khi ủy ban huyện kêu gọi người dân hiến đất để làm đường liên thôn thì không khí náo nhiệt hẳn, bởi những nhà trong xóm có đường liên thôn ngang qua trở thành nhà mặt tiền.
Cửa hàng bách hóa của chị cũng phình rộng ra, vườn rau được dẹp đi để làm kho chứa nông sản thu mua theo mùa. Đứa con đầu lòng đã ra phố ở trọ học cấp III vì trường huyện mới chỉ có đến cấp II. Tiếp theo, đứa thứ hai cũng đi. Anh chị vui vẻ tính toán khi bé Út lên cấp III sẽ bán nhà và đất nơi này, cộng thêm tiền dành dụm bấy lâu sẽ đủ mua một căn nhà ngon lành ngoài phố, con cái tha hồ học hành… Rồi thì ông bà cô chú ra phố để mua bán hay khám bệnh sẽ ghé nhà mình ăn ở, nghỉ ngơi thoải mái chứ không còn phải lỉnh kỉnh ngồi chờ ở bến xe đầy bụi bặm nữa.Tải phim sex
Giấc mơ đẹp cho tuổi về hưu bị cắt ngang bởi cái chết đột ngột của anh. Công việc buôn bán vẫn rất chạy nhưng chị không ham nữa. Chị muốn sống gần các con hơn vì biết đâu... lỡ chị không còn cơ hội tự tay chăm sóc con mình. Chị quyết định bán nhà chuyển ra phố để mẹ con được gần nhau ngay lập tức.
Nhiều người muốn mua nhà của chị vì nằm ở mặt tiền thuận lợi, lại đang là địa chỉ làm ăn ngon lành. Người sau trả giá cao hơn người trước, người đến sau nữa lại trả cao hơn nữa…
Cuộc họp gia đình được bày ra. Chị mới 40 tuổi, nhan sắc còn mặn mà, mai đây chị đi bước nữa thì tài sản to lớn đó sẽ ra sao? Cái tài sản bắt đầu từ mảnh đất rẫy xắn ra, ừ thì nhà xây trên mảnh đất là có công sức của chị nên chị có quyền, nhưng mảnh đất là của nhà nội. Chị đi ra phố hay đi lấy chồng thì phải trả lại mảnh đất này.
Chẳng ai đi mua căn nhà mà mảnh đất nó xây trên đó thuộc về người khác. Và, ai cũng hiểu lý do chính của chuyện trái khoáy đó là gì. Một khi lòng tham chà đạp lên tình nghĩa, dày xéo lên đạo lý…
Chị nhìn lại đời mình, suốt 17 năm làm lụng, giờ chồng chết, tài sản có nguy cơ bị mất trắng bởi chính cha mẹ anh chị em chồng, những người mà bấy lâu chị gắn bó như ruột thịt.
Làm sao đây? Uất ức, tức giận… đau khổ, chán chường… Làm sao đây? Càng nghĩ chị càng thấy bế tắc và phát sinh những ý nghĩ trả đũa trong tâm trí, kể cả ý nghĩ tối tăm kinh khủng là đâm đầu xuống giếng cho nhà chồng mang tiếng suốt đời. Gái gọi hà nội
Cuối tuần, hai đứa con từ phố về, khoe với mẹ phiếu liên lạc được xếp loại giỏi của tháng. Nhìn tờ phiếu ghi những điểm tám chín mười bằng mực đỏ tươi và miệng cười tươi đợi được khen của các con, chị òa khóc.
Bé Út thì thào kể cho hai anh nghe ở nhà đã xảy ra chuyện gì. Thằng Hai ưỡn ngực: “Má đừng có lo, mai mốt con đi làm có tiền mua nhà thật đẹp ở phố cho má ở”. Thằng Ba cũng ưỡn ngực: “Nhà có vườn hoa cho má ngắm, có người giúp việc, má không phải làm gì hết”. Bé Út góp phần: “Còn con nhổ tóc sâu cho má”. Chị vừa khóc vừa cười ôm các con vào lòng.
Tôi gặp chị trong một lần đi mua hàng. Tình cờ biết chuyện của chị, tôi tò mò hỏi giờ sự việc ra sao? Chị cười: “Người lớn gây gổ ảnh hưởng tới mấy đứa con nít rồi lỡ tụi nó chán nản, học hành sa sút đâm ra chơi bời thì càng tệ hơn. Thôi thì mình cứ nín nhịn, cố gắng làm lụng thêm vài năm, để dành chút ít làm vốn, cũng là đợi bé Út học xong cấp II rồi sẽ đi. Nhà nội sau này có nghĩ lại thì nghĩ, không thì thôi, cũng kệ. Có ba đứa con biết yêu thương và học hành giỏi giang là tài sản lớn nhất đời tôi rồi”.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)